Sunset – Snippets #4

“Wow! is this like a favorite spot?” Akari asked, raising her eyebrows and her eyes wide open looking at the city across the river. The financial tower stood proudly behind a melancholy fog. A few couples stood along the bridge all looking towards the city in a distance.

“My favorite spot, yes! But then people kind of steal it”

The afternoon breeze in the very first days of July gently touched on Akari’s wavy hair bang making it quiver. Her hair strands softly flew in the wind and covered a part of her cheek. Under the bridge, the river’s tranquil surface sometimes disrupted by big and little boats creating curvy waves that spread all its way to the river bank.

“We’re still early” I said, looking into the sun which was still high above and hidden by clouds.

“What? Oh the sunset?” Akari asked. The muscles on her face relaxed as she finally figured it out.

“Yes, I wanted to show you the sunset” I said with my eyes still looking at the obstructed sun.

Akari slightly shook her head to make the hairs flip away but the hairs keep covering her face. I stroked her hairs and tucked it behind her ear.

“Nice earrings” I said

“Thank you!” said Akari, briefly looked at me and turned away. The golden hour turned her face red.

Or was it me?

***************

Advertisements

Lỗi của ai?

 

Tôi biết yêu từ rất sớm. Cô bạn gái đầu tiên năm lớp lá rất thích được tôi vuốt má. Nàng có mái tóc tém, răng sữa trắng ngần, hơi thưa. Mối tình đẹp đẽ này kết thúc trong ba ngày. Lí do chia tay rất đơn giản: nàng vửa nhổ hai chiếc răng cửa, tôi không thích vuốt má nàng nữa. Lỗi có lẽ do cả hai. Kỉ niệm không nhiều và tôi cũng chẳng có gì nuối tiếc.

Cô bạn gái thứ hai năm lớp một rất thích ăn cá viên chiên do tôi mua vào giờ ra chơi nhưng đã quyết định không bao giờ nói chuyện với tôi nữa khi tôi hỏi nàng có xài Kotex để thấm nước sôi ở nhà như trên TV quảng cáo không? Lúc nhận ra mình bị “nghỉ chơi” tôi đã buồn rất lâu nhưng không hiểu lí do là gì. Có một chút tiếc nuối cho tình bạn đẹp.

Lỗi do tôi.

Cô bạn gái thứ ba năm lớp bốn thích tôi. Tôi cũng không hiểu vì lí do gì, vì tôi chẳng gì làm gì để nàng thích cả. Gương mặt trái xoan với đôi mắt to tròn đen láy nằm sau lớp kính cận dày cộp. Nàng hay khoác vai và theo tôi ra ngoài mỗi lần tôi xin cô giáo xuống sân uống nước. Đó là lần đầu tiên tôi hiểu được cảm giác “bị cưa” đáng sợ thế nào. Các bạn gái chắc hẳn rất mệt mọi khi lúc nào cũng trong tình trạng “bị cưa.” Tôi như thế một lần đã quá sợ rồi. Xét cho cùng, cũng không thể gọi cô nàng này là bạn gái được vì tôi là nạn nhân. Hoàn toàn không có chút nuối tiếc nào khi bỏ chạy. Nuối tiếc chỉ là 10 năm sau khi tôi phát hiện nàng đã trở thành một thiếu nữ xinh đẹp tuyệt trần.

Không phải lỗi của ai cả.

Cô bạn gái năm lớp 9 là người nước ngoài, tóc tém, làn da bánh mật, đeo mắt kính. Lúc này trình độ tiếng Anh của tôi đã tương đối tốt. Cô nàng thích tôi vì khả năng chơi Hangman khá tốt. Tôi thường hỏi nàng có muốn chụp hình với tôi làm kỉ niệm không. Lần nào nàng cũng mỉm cười gật đầu. Có lần nàng thủ thỉ vào tai tôi “I like your eyes” Đó là vài hôm sau khi nàng và tôi nhìn nhau chằm chằm giữa sân trường cả năm phút mà không ai nói gì. Sau đó mỗi người đi một hướng. Tôi hỏi nàng muốn làm bạn gái tôi không. Thay vì quay sang nhìn tôi trả lời, nàng nhắn tin vào điện thoại (vỏn vẹn một chữ “Yes”) và chủ động chia tay tôi qua email sau một tháng. Nội dung đại loại cũng rất ngắn gọn

“Bố mẹ không ủng hộ. Anh ở xa quá, wifi lại yếu. Em phải đi đây, Kevin đang chờ ở mall” Đến giờ nếu không nhờ những tấm ảnh khi xưa chụp tôi cũng chẳng nhớ nổi mặt nàng.

Lỗi ở định mệnh.

Cô bạn gái năm cuối cấp ba, đặc biết nhất, tóc tém, đậm người, khóc thảm thiết ba ngày khi tôi nói chia tay và có bạn trai mới sau chưa đầy một tuần. Đến giờ tôi cũng không hiểu sao nàng làm được điều đó. Có lẽ nàng vừa khóc thương cho mối tình dang dở vừa lướt các trang web speed dating chăng? Mà dù có thật vậy thì trang web kia làm việc hiệu quả ra phết. Gặp lại tôi nhất định phải hỏi xem trang web đấy tên gì. Nhìn lại mối tình, không có gì hối tiếc. Cảm thấy chút tội lỗi. Tôi là người tập cho nàng hút thuốc. Tháng trước gặp lại nàng để nhận thiệp cưới, nhìn nàng vừa viết thiệp vừa rít điếu thuốc chuyên nghiệp như đầu tàu xe lửa cảm thấy hơi đau lòng. Con người thật lạ, khi yêu học luôn cả những thói xấu của nhau.

 

 

Khách Sạn Hộp Diêm

Akari giật lấy điếu thuốc trong tay tôi làm tàn thuốc đang cháy rớt vươn vãi xuống ngực tôi vẫn còn lấm chấm mồ hôi , bỏng rát. Tôi quay sang nhìn Akari thấy em đang lim dim nhắm mắt tận hưởng điếu ESSE của Nhật một cách ngon lành.

“Sao em nói em bỏ thuốc rồi. Anh chưa bao giờ thấy em hút thuốc kể từ thời đại học?” tôi hỏi

“Cũng giống anh thôi. Sao anh lại hút?” Akari rít một hơi thật dài chậm rãi nhìn tôi trả lời

Câu hỏi bâng quơ của Akari làm tôi suy nghĩ. Tại sao tôi lại hút nhỉ? Đã gần 10 năm nay tôi không hút thuốc nhưng gặp lại Akari tôi lại tiện tay mua một gói và hút như quên mất lí do mình bỏ. Cảm giác như hôm qua tôi cũng hút, hôm trước nữa cũng vậy, và Akari cũng chưa hề rời bỏ tôi. Chính là cảm giác quen thuộc này mà tay tôi không ngừng châm lửa mồi thuốc. Căn phòng tối đen thỉnh thoảng lại loá sáng khi từng que diêm một cháy bùng rồi vụt tắt thành than rớt dưới sàn. Tôi và Akari chung quy cũng chỉ là hai que diêm trốn trong một hộp diêm sang trọng, đang cố tìm nhau trong đêm tối tạm bợ.

“Năm nay em đã 30 rồi nhỉ” tôi thì thầm liếc mắt nhìn Akari, nén tiếng bật cười trêu chọc

“30 thì sao?” Akari hậm hực, không quên đáp trả với cái liếc xéo dài cả cây số

“30 mà vẫn chưa lấy chồng? Sao khi xưa em bảo 25 sẽ lấy chồng?” giọng tôi trầm lại nghiêm túc hơn

“Vì chưa tìm được người giống anh” Akari hếch mũi

“Lần nào ngủ với nhau em cũng nói câu này” tôi thở dài ngán ngẩm

Trong căn phòng áp mái của một khách sạn 5 sao lọt thỏm giữa Tokyo, tôi ôm Akari trong cánh tay, trên người không một mảnh vải. Cả hai thi nhau rít hết nửa bao thuốc. Có lẽ đây cũng là lần đầu tiên sau nhiều năm Akari hút thuốc.  Nhìn Akari trong làn khói mùi bạc hà dày đặc, cảm giác như con người em cũng dịu dàng và hư vô như làn khói, rất hữu hình nhưng chỉ trong phút chốc không chạm đến được nữa— Đêm nay em nằm trong vòng tay tôi, nhưng ngày mai em sẽ bay đi đâu?

Tôi lại thở dài…

 

 

TẢN MẠN HOA VÀ RƯỢU

Hội Ngộ Văn Chương

Nhà thơ Nguyễn Trọng Tạo

NGUYỄN TRỌNG TẠO

  1. HOA

Không rõ từ bao giờ, người ta đã ví đời Hoa với đời Người, đặc biệt là với Người đẹp. Mỹ nhân như hoa cách vân đoan. (Người đẹp như hoa cách tầng mây), Vân tưởng y thường, hoa tưởng dung (Ngỡ mây là xiêm áo, ngỡ hoa là dung nhan)… Lý Bạch đã nhiều lần thảng thốt ngỡ người đẹp là hoa, ngỡ hoa là người đẹp. Lưu Tích Vũ uống rượu bên hoa lại “Chỉ e hoa nói nên lời: Em không phải nở cho người già nua” (Đãn sầu hoa hữu ngữ – Bất vị lão nhân khai) v.v… Đấy là rung cảm của người thơ về hoa.

View original post 2,557 more words

Goodbye Girl – Snippets #3

Humans perhaps is the only species that could die from sadness.

Instead of doing handshake like strangers, I quickly stooped and hug Akari tightly as though I’d never let her go. The moment of which seems to be less than a second felt like forever. I wanted to tell Akari that I will never forget and will miss her very much but somehow the words just refused and betrayed me.

Akari had one 23 kilos luggage and a carry-on handbag. I took the driver’s task and put them in the trunk by myself. The luggage didn’t feel heavy. It felt more like anger and remorse. The last thing went in the back of the cab was her purple umbrella. It was closed. I looked at it and remember the last time I opened it on the balcony. I wished it busted open inside out like my heart right now. Yet it was closed, cold and cruel, so was Akari’s heart.

Akari hopped in the cab and said to me while looking away

“Well, I will see you again” not forgetting to add her sparkling smile

Her big beautiful eyes under the yellow street lights met my glance. My heart sank.

“Like in five years?” I forced a smile

Akari smiled her same smile, but this time, her left dimple is just as deep as the hole in my heart.

“Maybe sooner” Akari smiled, her eyes broke contact trying to hide away the insincerity.

“Ok!” I tortured my face muscles to smile once again before closing the door. My heart shattered as the door slammed.

The cab drove off and disappeared in the distance. Standing alone I felt an empty hole on my chest, tried to remember where I left my heart at? Did I just leave it in the cab a minute ago or did I leave it on the balcony of the coffee shop where we talked about all the things on Earth?

I couldn’t find my words to say goodbye and neither Akari. My heart broke. Akari didn’t do it. Maybe some stranger did really throw it out the balcony. But isn’t Akari now a stranger I used to know?

 

Bà Cô Già

 

Bà cô già rất mến tôi. Mỗi lần thấy tôi, cô đều ngẩng lên nhìn thật tình cảm. Đôi mắt mờ sau bao năm vẫn luôn nhìn tôi thật trìu mến. Tuy không nói lời nào nhưng tôi có thể cảm nhận được từng câu chữ của cô muốn nói: “cậu đấy à, tôi ngồi ở nhà nhớ cậu nhiều lắm, có đem đồ ăn  đến cho tôi không?”

Cô tên là Mon, sống một mình, con cái đã lớn hết và tất cả đều đã tìm được mái ấm cho riêng mình. Cô năm nay 12 tuổi, tính theo tuổi con người chắc cũng đã ngoài 40 nhưng ánh mắt cô vẫn còn tinh nhanh lắm. Đôi mắt cô đôi khi ánh lên một tâm sự buồn và có chút gì đó hoài cổ. Hồi mới nhận cô về, tôi chỉ mới 12 tuổi, cô sà vào lòng tôi như đã biết nhau từ lâu lắm. Ấy vậy mà thấm thoắt đã 12 năm trôi qua, cô bây giờ đã vượt tôi tận 20 tuổi, trở thành một bà cô già chậm chạp.

Sống xa nhà gần 10 năm, trở về tôi vẫn thấy cô ngồi đó cười nhe răng thở hổn hển nhìn tôi như thể tôi chỉ mới đi hôm qua. Nhớ hồi cô còn con gái, cô có rất nhiều người theo đuổi. Các “anh trai” khắp xóm xếp hàng dài từ cổng ra đầu ngõ để được gặp cô. Con đường tình yêu của cô dài và đầy trắc trở là vậy. Tuy có nhiều người theo đuổi, nhưng không ai chịu ở lại. Sau mỗi cuộc tình, mỗi anh để lại cho cô một đàn con. Một lứa. Hai lứa. Ba lứa. Bốn lứa, rồi các anh lần lượt bỏ đi, để cô lại với đàn con nhỏ không cha chạy lon ton, khóc léo nhéo trong nhà.

Rồi một ngày, vào lứa thứ tư, bầy con cô ngoài vườn bị nước mưa nhấn chìm, cả gia đình cô ra đi mãi mãi. Cô tru lên đau đớn, bỏ ăn mấy ngày liền, chỉ nằm ủ rũ một mình, gục đầu xuống sàn bất lực. Thỉnh thoảng cô lại ngẩng lên nhìn tôi, cái nhìn đầy tuyệt vọng…Tôi thương cô lắm nhưng không biết làm gì, chỉ biết nấu cháo cho cô ăn lấy sức, hi vọng cô ở lại với tôi lâu thêm chút nữa…

Sau thảm hoạ bất hạnh với gia đình mình, cô quyết định sẽ ở vậy nuôi con và không yêu thêm ai nữa. Gia đình tôi hoàn toàn đồng ý với quyết định của cô, chúng tôi đưa cô đến bác sỹ thú y để tiến hành phẫu thuật cắt bỏ buồng trứng. Vết thương hồi phục, cô như quên đi nỗi thương tinh thần và thể xác vài tuần trước, lại trở nên yêu đời và đáng yêu như xưa. Cô ăn nhiều hơn, ra ngoài chơi nhiều hơn. Lần đầu cô được sống cho bản thân mình mà quẳng đi gánh nặng về tình yêu và gia đình. Giờ đây cô chỉ sống cho chính mình, người mà cô yêu thuông nhất là tôi và các thành viên khác trong gia đình tôi.

Biết cô hơn chục năm, thỉnh thoảng tôi vẫn không chắc cô có thực sự biết tên mình là Mon không. Có lần tôi gọi tên cô cả chục lần nhưng cô vẫn quay mặt làm ngơ như không phải chuyện của mình, nhưng lại có lần chỉ cần gọi tên một lần cô đã chạy ào đến hôn nhẹ vào tay tôi thật âu yếm như tình nhân. Có lẽ già rồi cô bị lãng tai? Hay tất cả các giống cái trên Trái Đất này, kể cả phụ nữ, đều tự cho mình cái quyền được giận hờn vu vơ, vờ như không nghe khi người yêu gọi tên, theo kiểu “Tôi là người quyết định, chứ không phải anh?”

Tôi cũng không chắc cô có thật sự yêu tôi không hay chỉ đến với tôi vì đồ ăn? Nhưng có lẽ con đường đến với tình yêu nhanh nhất là con đường đi qua bao tử. Điều này được kiểm nghiệm và chứng minh trên con người và rất đúng. Không phải vô cớ mà các bạn nam mua thật nhiều bánh kẹo và dẫn các bạn nữ đi ăn hàng đâu. Nghĩ vậy nên tôi chẳng còn quan tâm đến lý do cô phớt lờ tôi nữa. Chỉ cần biết, ngày nào tôi còn đồ ăn, cô sẽ còn yêu tôi. Và như vậy đối với tôi là quá đủ.

Ông Tám

Năm 12 tuổi, tôi được mẹ cho đi học Tiếng Anh ở một trung tâm gần nhà. Vốn là cậu bé ốm yếu nhút nhát nên vào lớp chỉ lẳng lặng ngồi im chứ ít khi dám phát biểu. Trong lớp, có lẽ tôi là đứa học kém tiếng Anh nhất. Trong lúc các bạn trong lớp hăng hái giơ tay phát biểu và lên bảng làm bài, tôi là đứa duy nhất trốn trong góc cầu nguyện đừng ai gọi tên mình…nhưng lần nào cũng thất bại…

“Gọi ông tám kìa cô” tiếng cô bạn gái, Tuyết Nghi ngồi bàn đầu, vang lên trong veo. Biệt danh ông tám của tôi không biết từ đâu ra, nhưng cô bạn nhỏ này hễ cứ gặp tôi là lại gọi tôi bằng “ông tám” rất vô tư như thể đó đúng là tên họ trong giấy khai sinh của tôi vậy. Tôi cũng chẳng may may bận tâm lắm về biệt danh này. Điều duy nhất làm tôi khó chịu là khi cô bạn cứ đợi tôi trốn vào góc để không phải tham gia hoạt động của lớp để gọi. Mỗi lần như thế, cô lại hét lên “Gọi ông tám kìa cô” với giọng trong veo và hướng mắt nhìn xuống cuối lớp, góc bàn nơi tôi đang ngồi ngán ngẩm lắc đầu với một tay che trán. Tuy không dám ngước lên nhìn, nhưng tôi vẫn cảm nhận được vẻ mặt thích thú của em khi trong thấy tôi thật khổ sở bước lên bảng. Tuyết Nghi à, mình đâu có gây thù chuốc oán, cũng đâu thân thiết gì với bạn, buông tha cho tôi đi!

Tuyết Nghi người Việt gốc Hoa. Nếu tính theo tuổi thì Tuyết Nghi học trước tôi một lớp. Cô có thể đọc viết được tiếng Hoa, Việt, Anh. Chẳng bù cho tôi, chỉ có mấy từ vựng Tiếng Anh hết sức đơn giản học hoài cũng không nhớ nổi. Đã vậy ngữ pháp cũng mù tịt, rất xấu hổ. Tôi thường thấy Tuyết Nghi đeo chiếc băng đô và váy dài ngang gối đi học. Thân hình của cô cũng cao và mảnh khảnh như tôi. Cặp mắt kính của Nghi làm cô trở nên thu hút một cách kỳ lạ. Tuy không mấy hứng thú với các biệt danh “ông tám” cô dùng để gián tiếp ép tôi lên bảng, tôi công nhận nụ cười của cô bạn nhỏ với chiếc răng khểnh nhìn không tệ. Lần nào bước lên bảng đi ngang qua bàn của Nghi tôi cũng thấy cô bạn đang cười khúc khích với chiếc răng khểnh như đang trêu người mình: “Lêu lêu, anh ghét tôi nhưng không giận được tôi đâu”

513870b5aa5704a846905423341f0f16--pretty-anime-girl-pretty-girls.jpg

Đúng vậy. Tôi không giậnđược Tuyết Nghi. Có phải vì chiếc răng khểnh khi em cười thật đẹp?

Một ngày nọ, sau khi đứng gần 10 phút trên bảng trước cả lớp mà vẫn không viết được chữ nào. Tôi đã hạ quyết tâm không thể để cho cô bạn nhỏ kia hành hạ và làm mất mặt mình thêm một lần nào nữa. Tôi cắm đầu vào làm bài tập thay vì bỏ đi đá banh với mấy thằng bạn cùng lớp sau giờ học. Miệt mài ghi nhớ tất cả các cấu trúc chia thì trong Tiếng Anh. Cắm cúi học thuộc hết tất cả từ vựng trong sách không sót chữ nào chỉ để đợi đến ngày được trả thù…

Và rồi cái ngày đó cũng đến, vẫn là giọng điệu cũ “Gọi ông tám kìa cô!” Tuyết Nghi chỉ tay về phía tôi. Được lắm, Tuyết Nghi, cô nghĩ có thể làm tôi mất mặt trước cả lớp nữa à? Đừng hòng. Không như những lần trước, tôi hùng hổ đứng phắt ngay dậy sải bước thật nhanh bước lên bảng trước ánh mắt trợn tròn của cô bạn nhỏ và điền một mạch hết tất cả các từ vựng vào chỗ trống. Mỗi người chỉ được điền một từ vào chỗ trống, nhưng lần này tôi đã làm hết phần của các bạn khác. Tự tin bước về chỗ đinh ninh rằng mình làm đúng toàn bộ. Tôi khẽ liếc mắt nhìn Tuyết Nghi lúc quay về chỗ ngồi, đôi mắt em vẫn mở to nhìn tôi đầy ngạc nhiên, miệng há hốc hình chữ o không nói được lời nào. Tôi thích lắm! Đáng đời cái tội thích chọc quê người khác

Cô giáo sửa bài và tôi chỉ được 6/10. Vẫn còn những 4 lỗi sai. Tuyết Nghi như cá gặp nước, cất cao giọng “Lêu lêu, ông tám học gì mà dốt quá!” Sau giờ học, tôi bỏ về một mạch trước khi tụi con trai kịp rủ đi đá banh. Lại cắm cúi vào đống bài tập tiếng Anh, làm trước các bài tập, đợi ngày phục thù. Nam nhi chi chí, thua keo này ta bày keo khác!

“Gọi ông tám…”

“Để em” giọng tôi cắt ngang khi Tuyết Nghi còn chưa nói xong.

Tôi thừa biết Tuyết Nghi muốn nói gì. Nghĩ trong bụng “Quân địch rất nham hiểm, tuyệt đối không được khinh địch như lần trước” bước lên bảng, không còn hổ báo như lần trước nhưng với thái độ ung dung và tự tin, tôi lần lượt điền các từ vựng vào chỗ trống trong câu

Cô giáo sửa bài. 10/10. Tôi lặng lẽ bước về chỗ, lần này thậm chí không thèm liếc nhìn Tuyết Nghi nữa. Chắc cô bạn đang nổ đom đóm mắt rồi.

Sau giờ học, trong lúc còn đang thu dọn đồ đạc ra về, Tuyết Nghi chạy qua bàn dúi vào tay tôi một mảnh giấy rồi chạy vù ra cửa biến mất trong sự ngỡ ngàng của tôi.

“Lại trò gì nữa đây” tôi lẩm bẩm mở tờ giấy ra, lòng vừa lo vừa tò mò

Tờ giấy vẽ một chú heo con màu đỏ với dòng chữ “Ông tám giỏi quá, mai mốt nhớ chỉ bài cho tui nha”

Kể từ hôm đó, Tuyết Nghi không còn chọc tôi nữa. Vẫn cái biệt danh “ông tám” nhưng sao lần này nghe lạ quá. Nó tràn đầy hơi ấm và tình cảm…

 

Tuyết Nghi có cô bạn thân tóc tém tên Như Quỳnh, hai người là chị em họ. Lúc nào cũng kè kè đi bên nhau như hình với bóng làm tôi thật ghen tị. Như Quỳnh cũng chẳng khác gì Tuyết Nghi có sở thích kỳ lạ tao nhã gọi tôi bằng “ông tám”, nếu không muốn nói là Quỳnh còn ác hơn cả Tuyết Nghi, chọc đến khi không còn chỗ trốn nữa mới thôi.

Có lần ba đứa vào lớp sớm ngồi ở bậc tam cấp trước cửa lớp chờ đến giờ vào học, tôi ngồi cách Nghi và Quỳnh khoảng hai sải tay. Đây là cơ hội rất thuận lợi để tiếp cận và tìm hiểu kẻ thù, tôi nghĩ. Vì thế đã quyết định ngồi nhích lại gần định bắt chuyện. Ấy vậy mà nhấc mông lên nhỏ Quỳnh ác ôn đã lên tiếng

“Ông làm cái gì đấy, xích qua đây làm gì, tính kiếm chuyện hả? Ngồi yên đó đi, đồ dê gái”

Bị một đòn knock-out như trời giáng của Quỳnh, tôi chỉ biết ngậm ngùi nhích lại về vị trí của mình thầm rủa nhỏ Quỳnh trong bụng Sao không ra đường mắc mưa bệnh một tháng ở nhà đi, con gái gì mà vừa dữ vừa vô duyên thấy sợ! Đối thủ có hai, mình chỉ có một. Thôi thì đành vậy. Thấy cũng tội…mà thôi cũng kệ…

Tôi chẳng có phe cánh nào ngoài thằng Cường suốt ngày chỉ biết rủ đi chơi đá banh, phải mà mỗi lần bị gọi lên bảng nó cũng đứng lên bảo vệ thằng bạn nó như nhỏ Quỳnh thì tôi đã biết ơn nó nhiều rồi.

Một câu ngạn ngữ tình yêu của Pháp có nói “Theo tình tình chạy, chay tình tình theo” Quả thật như vậy, sau cố gắng biến bạn thành thù của tôi thất bại thảm hại tôi đã hoàn toàn từ bỏ ý định “kết hôn với kẻ thù” Thế nhưng nhỏ Quỳnh càng xua đuổi  và tôi càng chạy đến đâu, cô bạn nhỏ Tuyết Nghi dường như lại càng chú ý tôi nhiều bấy nhiêu. Cô thường hay ngồi trước sân trường xem tôi đá banh, và cổ vũ cho…phe đối thủ. Dù mải mê tranh giành quả bóng nhỏ lăn trên sàn xi măng của sân trường soàn soạt, tôi vẫn nghe được tiếng Nghi cười khúc khích thích thú mỗi khi tôi bị vấp loạng choạng té hay bị đối thủ đốn chân. Mỗi lần như vậy tôi lại nghe “Haha ông tám té rồi kìa”

Cứ thế, một năm học trôi qua, kết thúc khoá học Anh Văn mà tôi vẫn không có cách nào thổ lộ tình cảm với kẻ thù. Ngày cuối cùng, thằng Cương nói với tôi nó sẽ nghỉ luôn không học Anh Văn nữa, “đá banh vui hơn, học Tiếng Anh chi mai mốt cũng có xài gì nhiều đâu” Tôi ra về lòng buồn rười rượi vì vừa mất đi một tiền đạo giỏi của nhóm. Không có nó tôi còn biết chuyền cho ai để ghi bàn đây? Đội của tôi sẽ thua thảm hại, và Tuyết Nghi sẽ lại có dịp “Lêu lêu, ông tám đá banh dở ẹc” tôi cho xem. Tôi lê bước về nhà không biết rằng hôm đó cũng là ngày cuối cùng tôi gặp cô bạn nhỏ Tuyết Nghi.

Tôi lạc lõng hoang mang khi không còn thấy Tuyết Nghi đến lớp. Hỏi bạn bè cũng không ai biết gì về tin tức của Nghi. Lớp học im ắng hẳng khi không có giọng của Tuyết Nghi. Tôi ngồi trong góc lớp, mặc cho các bạn thi nhau lên bảng làm bài lấy điểm. Không còn tiếng gọi ông tám, không còn tiếng cười khúc khích, không còn hình bóng của cô bạn Tuyết Nghi với chiếc răng khểnh và chiếc băng đôn đeo trên đầu và tôi bắt đầu dần nhận ra tình cảm của mình.

Tôi chưa hề ghét Tuyết Nghi hay xem em là kẻ thù. Tôi yêu em.

Tôi vẫn tiếp tục học tiếng Anh thật xuất sắc với hi vọng một ngày có dịp gặp lại, em sẽ lại thật ấn tượng với trình độ Tiếng Anh siêu phàm, và tôi sẽ vẫn là cậu bé ngồi im lặng trốn trong góc lớp, người có thể giải hết các bài tập tiếng Anh không sai câu nào.

Ba năm sau, với điểm tiếng Anh gần tuyệt đối, tôi được tuyển làm đại diện toàn trường thi học sinh giỏi cấp thành phố. Khi nhận giải trên tay, văng vẳng bên tai tôi vẫn vọng lên câu nói trong veo “gọi ông tám kìa cô”