Bà Cô Già

 

Bà cô già rất mến tôi. Mỗi lần thấy tôi, cô đều ngẩng lên nhìn thật tình cảm. Đôi mắt mờ sau bao năm vẫn luôn nhìn tôi thật trìu mến. Tuy không nói lời nào nhưng tôi có thể cảm nhận được từng câu chữ của cô muốn nói: “cậu đấy à, tôi ngồi ở nhà nhớ cậu nhiều lắm, có đem đồ ăn  đến cho tôi không?”

Cô tên là Mon, sống một mình, con cái đã lớn hết và tất cả đều đã tìm được mái ấm cho riêng mình. Cô năm nay 12 tuổi, tính theo tuổi con người chắc cũng đã ngoài 40 nhưng ánh mắt cô vẫn còn tinh nhanh lắm. Đôi mắt cô đôi khi ánh lên một tâm sự buồn và có chút gì đó hoài cổ. Hồi mới nhận cô về, tôi chỉ mới 12 tuổi, cô sà vào lòng tôi như đã biết nhau từ lâu lắm. Ấy vậy mà thấm thoắt đã 12 năm trôi qua, cô bây giờ đã vượt tôi tận 20 tuổi, trở thành một bà cô già chậm chạp.

Sống xa nhà gần 10 năm, trở về tôi vẫn thấy cô ngồi đó cười nhe răng thở hổn hển nhìn tôi như thể tôi chỉ mới đi hôm qua. Nhớ hồi cô còn con gái, cô có rất nhiều người theo đuổi. Các “anh trai” khắp xóm xếp hàng dài từ cổng ra đầu ngõ để được gặp cô. Con đường tình yêu của cô dài và đầy trắc trở là vậy. Tuy có nhiều người theo đuổi, nhưng không ai chịu ở lại. Sau mỗi cuộc tình, mỗi anh để lại cho cô một đàn con. Một lứa. Hai lứa. Ba lứa. Bốn lứa, rồi các anh lần lượt bỏ đi, để cô lại với đàn con nhỏ không cha chạy lon ton, khóc léo nhéo trong nhà.

Rồi một ngày, vào lứa thứ tư, bầy con cô ngoài vườn bị nước mưa nhấn chìm, cả gia đình cô ra đi mãi mãi. Cô tru lên đau đớn, bỏ ăn mấy ngày liền, chỉ nằm ủ rũ một mình, gục đầu xuống sàn bất lực. Thỉnh thoảng cô lại ngẩng lên nhìn tôi, cái nhìn đầy tuyệt vọng…Tôi thương cô lắm nhưng không biết làm gì, chỉ biết nấu cháo cho cô ăn lấy sức, hi vọng cô ở lại với tôi lâu thêm chút nữa…

Sau thảm hoạ bất hạnh với gia đình mình, cô quyết định sẽ ở vậy nuôi con và không yêu thêm ai nữa. Gia đình tôi hoàn toàn đồng ý với quyết định của cô, chúng tôi đưa cô đến bác sỹ thú y để tiến hành phẫu thuật cắt bỏ buồng trứng. Vết thương hồi phục, cô như quên đi nỗi thương tinh thần và thể xác vài tuần trước, lại trở nên yêu đời và đáng yêu như xưa. Cô ăn nhiều hơn, ra ngoài chơi nhiều hơn. Lần đầu cô được sống cho bản thân mình mà quẳng đi gánh nặng về tình yêu và gia đình. Giờ đây cô chỉ sống cho chính mình, người mà cô yêu thuông nhất là tôi và các thành viên khác trong gia đình tôi.

Biết cô hơn chục năm, thỉnh thoảng tôi vẫn không chắc cô có thực sự biết tên mình là Mon không. Có lần tôi gọi tên cô cả chục lần nhưng cô vẫn quay mặt làm ngơ như không phải chuyện của mình, nhưng lại có lần chỉ cần gọi tên một lần cô đã chạy ào đến hôn nhẹ vào tay tôi thật âu yếm như tình nhân. Có lẽ già rồi cô bị lãng tai? Hay tất cả các giống cái trên Trái Đất này, kể cả phụ nữ, đều tự cho mình cái quyền được giận hờn vu vơ, vờ như không nghe khi người yêu gọi tên, theo kiểu “Tôi là người quyết định, chứ không phải anh?”

Tôi cũng không chắc cô có thật sự yêu tôi không hay chỉ đến với tôi vì đồ ăn? Nhưng có lẽ con đường đến với tình yêu nhanh nhất là con đường đi qua bao tử. Điều này được kiểm nghiệm và chứng minh trên con người và rất đúng. Không phải vô cớ mà các bạn nam mua thật nhiều bánh kẹo và dẫn các bạn nữ đi ăn hàng đâu. Nghĩ vậy nên tôi chẳng còn quan tâm đến lý do cô phớt lờ tôi nữa. Chỉ cần biết, ngày nào tôi còn đồ ăn, cô sẽ còn yêu tôi. Và như vậy đối với tôi là quá đủ.

Advertisements

Ông Tám

Năm 12 tuổi, tôi được mẹ cho đi học Tiếng Anh ở một trung tâm gần nhà. Vốn là cậu bé ốm yếu nhút nhát nên vào lớp chỉ lẳng lặng ngồi im chứ ít khi dám phát biểu. Trong lớp, có lẽ tôi là đứa học kém tiếng Anh nhất. Trong lúc các bạn trong lớp hăng hái giơ tay phát biểu và lên bảng làm bài, tôi là đứa duy nhất trốn trong góc cầu nguyện đừng ai gọi tên mình…nhưng lần nào cũng thất bại…

“Gọi ông tám kìa cô” tiếng cô bạn gái, Tuyết Nghi ngồi bàn đầu, vang lên trong veo. Biệt danh ông tám của tôi không biết từ đâu ra, nhưng cô bạn nhỏ này hễ cứ gặp tôi là lại gọi tôi bằng “ông tám” rất vô tư như thể đó đúng là tên họ trong giấy khai sinh của tôi vậy. Tôi cũng chẳng may may bận tâm lắm về biệt danh này. Điều duy nhất làm tôi khó chịu là khi cô bạn cứ đợi tôi trốn vào góc để không phải tham gia hoạt động của lớp để gọi. Mỗi lần như thế, cô lại hét lên “Gọi ông tám kìa cô” với giọng trong veo và hướng mắt nhìn xuống cuối lớp, góc bàn nơi tôi đang ngồi ngán ngẩm lắc đầu với một tay che trán. Tuy không dám ngước lên nhìn, nhưng tôi vẫn cảm nhận được vẻ mặt thích thú của em khi trong thấy tôi thật khổ sở bước lên bảng. Tuyết Nghi à, mình đâu có gây thù chuốc oán, cũng đâu thân thiết gì với bạn, buông tha cho tôi đi!

Tuyết Nghi người Việt gốc Hoa. Nếu tính theo tuổi thì Tuyết Nghi học trước tôi một lớp. Cô có thể đọc viết được tiếng Hoa, Việt, Anh. Chẳng bù cho tôi, chỉ có mấy từ vựng Tiếng Anh hết sức đơn giản học hoài cũng không nhớ nổi. Đã vậy ngữ pháp cũng mù tịt, rất xấu hổ. Tôi thường thấy Tuyết Nghi đeo chiếc băng đô và váy dài ngang gối đi học. Thân hình của cô cũng cao và mảnh khảnh như tôi. Cặp mắt kính của Nghi làm cô trở nên thu hút một cách kỳ lạ. Tuy không mấy hứng thú với các biệt danh “ông tám” cô dùng để gián tiếp ép tôi lên bảng, tôi công nhận nụ cười của cô bạn nhỏ với chiếc răng khểnh nhìn không tệ. Lần nào bước lên bảng đi ngang qua bàn của Nghi tôi cũng thấy cô bạn đang cười khúc khích với chiếc răng khểnh như đang trêu người mình: “Lêu lêu, anh ghét tôi nhưng không giận được tôi đâu”

513870b5aa5704a846905423341f0f16--pretty-anime-girl-pretty-girls.jpg

Đúng vậy. Tôi không giậnđược Tuyết Nghi. Có phải vì chiếc răng khểnh khi em cười thật đẹp?

Một ngày nọ, sau khi đứng gần 10 phút trên bảng trước cả lớp mà vẫn không viết được chữ nào. Tôi đã hạ quyết tâm không thể để cho cô bạn nhỏ kia hành hạ và làm mất mặt mình thêm một lần nào nữa. Tôi cắm đầu vào làm bài tập thay vì bỏ đi đá banh với mấy thằng bạn cùng lớp sau giờ học. Miệt mài ghi nhớ tất cả các cấu trúc chia thì trong Tiếng Anh. Cắm cúi học thuộc hết tất cả từ vựng trong sách không sót chữ nào chỉ để đợi đến ngày được trả thù…

Và rồi cái ngày đó cũng đến, vẫn là giọng điệu cũ “Gọi ông tám kìa cô!” Tuyết Nghi chỉ tay về phía tôi. Được lắm, Tuyết Nghi, cô nghĩ có thể làm tôi mất mặt trước cả lớp nữa à? Đừng hòng. Không như những lần trước, tôi hùng hổ đứng phắt ngay dậy sải bước thật nhanh bước lên bảng trước ánh mắt trợn tròn của cô bạn nhỏ và điền một mạch hết tất cả các từ vựng vào chỗ trống. Mỗi người chỉ được điền một từ vào chỗ trống, nhưng lần này tôi đã làm hết phần của các bạn khác. Tự tin bước về chỗ đinh ninh rằng mình làm đúng toàn bộ. Tôi khẽ liếc mắt nhìn Tuyết Nghi lúc quay về chỗ ngồi, đôi mắt em vẫn mở to nhìn tôi đầy ngạc nhiên, miệng há hốc hình chữ o không nói được lời nào. Tôi thích lắm! Đáng đời cái tội thích chọc quê người khác

Cô giáo sửa bài và tôi chỉ được 6/10. Vẫn còn những 4 lỗi sai. Tuyết Nghi như cá gặp nước, cất cao giọng “Lêu lêu, ông tám học gì mà dốt quá!” Sau giờ học, tôi bỏ về một mạch trước khi tụi con trai kịp rủ đi đá banh. Lại cắm cúi vào đống bài tập tiếng Anh, làm trước các bài tập, đợi ngày phục thù. Nam nhi chi chí, thua keo này ta bày keo khác!

“Gọi ông tám…”

“Để em” giọng tôi cắt ngang khi Tuyết Nghi còn chưa nói xong.

Tôi thừa biết Tuyết Nghi muốn nói gì. Nghĩ trong bụng “Quân địch rất nham hiểm, tuyệt đối không được khinh địch như lần trước” bước lên bảng, không còn hổ báo như lần trước nhưng với thái độ ung dung và tự tin, tôi lần lượt điền các từ vựng vào chỗ trống trong câu

Cô giáo sửa bài. 10/10. Tôi lặng lẽ bước về chỗ, lần này thậm chí không thèm liếc nhìn Tuyết Nghi nữa. Chắc cô bạn đang nổ đom đóm mắt rồi.

Sau giờ học, trong lúc còn đang thu dọn đồ đạc ra về, Tuyết Nghi chạy qua bàn dúi vào tay tôi một mảnh giấy rồi chạy vù ra cửa biến mất trong sự ngỡ ngàng của tôi.

“Lại trò gì nữa đây” tôi lẩm bẩm mở tờ giấy ra, lòng vừa lo vừa tò mò

Tờ giấy vẽ một chú heo con màu đỏ với dòng chữ “Ông tám giỏi quá, mai mốt nhớ chỉ bài cho tui nha”

Kể từ hôm đó, Tuyết Nghi không còn chọc tôi nữa. Vẫn cái biệt danh “ông tám” nhưng sao lần này nghe lạ quá. Nó tràn đầy hơi ấm và tình cảm…

 

Tuyết Nghi có cô bạn thân tóc tém tên Như Quỳnh, hai người là chị em họ. Lúc nào cũng kè kè đi bên nhau như hình với bóng làm tôi thật ghen tị. Như Quỳnh cũng chẳng khác gì Tuyết Nghi có sở thích kỳ lạ tao nhã gọi tôi bằng “ông tám”, nếu không muốn nói là Quỳnh còn ác hơn cả Tuyết Nghi, chọc đến khi không còn chỗ trốn nữa mới thôi.

Có lần ba đứa vào lớp sớm ngồi ở bậc tam cấp trước cửa lớp chờ đến giờ vào học, tôi ngồi cách Nghi và Quỳnh khoảng hai sải tay. Đây là cơ hội rất thuận lợi để tiếp cận và tìm hiểu kẻ thù, tôi nghĩ. Vì thế đã quyết định ngồi nhích lại gần định bắt chuyện. Ấy vậy mà nhấc mông lên nhỏ Quỳnh ác ôn đã lên tiếng

“Ông làm cái gì đấy, xích qua đây làm gì, tính kiếm chuyện hả? Ngồi yên đó đi, đồ dê gái”

Bị một đòn knock-out như trời giáng của Quỳnh, tôi chỉ biết ngậm ngùi nhích lại về vị trí của mình thầm rủa nhỏ Quỳnh trong bụng Sao không ra đường mắc mưa bệnh một tháng ở nhà đi, con gái gì mà vừa dữ vừa vô duyên thấy sợ! Đối thủ có hai, mình chỉ có một. Thôi thì đành vậy. Thấy cũng tội…mà thôi cũng kệ…

Tôi chẳng có phe cánh nào ngoài thằng Cường suốt ngày chỉ biết rủ đi chơi đá banh, phải mà mỗi lần bị gọi lên bảng nó cũng đứng lên bảo vệ thằng bạn nó như nhỏ Quỳnh thì tôi đã biết ơn nó nhiều rồi.

Một câu ngạn ngữ tình yêu của Pháp có nói “Theo tình tình chạy, chay tình tình theo” Quả thật như vậy, sau cố gắng biến bạn thành thù của tôi thất bại thảm hại tôi đã hoàn toàn từ bỏ ý định “kết hôn với kẻ thù” Thế nhưng nhỏ Quỳnh càng xua đuổi  và tôi càng chạy đến đâu, cô bạn nhỏ Tuyết Nghi dường như lại càng chú ý tôi nhiều bấy nhiêu. Cô thường hay ngồi trước sân trường xem tôi đá banh, và cổ vũ cho…phe đối thủ. Dù mải mê tranh giành quả bóng nhỏ lăn trên sàn xi măng của sân trường soàn soạt, tôi vẫn nghe được tiếng Nghi cười khúc khích thích thú mỗi khi tôi bị vấp loạng choạng té hay bị đối thủ đốn chân. Mỗi lần như vậy tôi lại nghe “Haha ông tám té rồi kìa”

Cứ thế, một năm học trôi qua, kết thúc khoá học Anh Văn mà tôi vẫn không có cách nào thổ lộ tình cảm với kẻ thù. Ngày cuối cùng, thằng Cương nói với tôi nó sẽ nghỉ luôn không học Anh Văn nữa, “đá banh vui hơn, học Tiếng Anh chi mai mốt cũng có xài gì nhiều đâu” Tôi ra về lòng buồn rười rượi vì vừa mất đi một tiền đạo giỏi của nhóm. Không có nó tôi còn biết chuyền cho ai để ghi bàn đây? Đội của tôi sẽ thua thảm hại, và Tuyết Nghi sẽ lại có dịp “Lêu lêu, ông tám đá banh dở ẹc” tôi cho xem. Tôi lê bước về nhà không biết rằng hôm đó cũng là ngày cuối cùng tôi gặp cô bạn nhỏ Tuyết Nghi.

Tôi lạc lõng hoang mang khi không còn thấy Tuyết Nghi đến lớp. Hỏi bạn bè cũng không ai biết gì về tin tức của Nghi. Lớp học im ắng hẳng khi không có giọng của Tuyết Nghi. Tôi ngồi trong góc lớp, mặc cho các bạn thi nhau lên bảng làm bài lấy điểm. Không còn tiếng gọi ông tám, không còn tiếng cười khúc khích, không còn hình bóng của cô bạn Tuyết Nghi với chiếc răng khểnh và chiếc băng đôn đeo trên đầu và tôi bắt đầu dần nhận ra tình cảm của mình.

Tôi chưa hề ghét Tuyết Nghi hay xem em là kẻ thù. Tôi yêu em.

Tôi vẫn tiếp tục học tiếng Anh thật xuất sắc với hi vọng một ngày có dịp gặp lại, em sẽ lại thật ấn tượng với trình độ Tiếng Anh siêu phàm, và tôi sẽ vẫn là cậu bé ngồi im lặng trốn trong góc lớp, người có thể giải hết các bài tập tiếng Anh không sai câu nào.

Ba năm sau, với điểm tiếng Anh gần tuyệt đối, tôi được tuyển làm đại diện toàn trường thi học sinh giỏi cấp thành phố. Khi nhận giải trên tay, văng vẳng bên tai tôi vẫn vọng lên câu nói trong veo “gọi ông tám kìa cô”

 

 

 

 

 

Tần Số Tình Yêu

Một vài năm trước tôi tình cờ tìm lại được em trên facebook. Và chúng tôi bắt đầu nói chuyện, kể về những chuyện ngày xưa. Em luôn tỏ vẻ ngại ngần và giả vờ như đã quên nhưng qua ánh mắt đen láy lúc nào cũng như biết nói của em, tôi biết em vẫn nhớ rất rõ…

 

Con người ta thật lạ, luôn muốn đeo lên mình một chiếc mặt nạ, mặc cho nó có nặng nề và làm ta khổ sở đến đâu. Có người đeo lên để tấn công, có ngườii đeo lên chỉ để phòng thủ, che chắn bản thân khỏi những tổn thương bởi những thứ xung quanh mang lại. Chỉ vì sợ ngừoi khác sẽ nhìn thấy con người thật của ta, chỉ vì ta sợ một ngày nào đó “đời không như là mơ trông ta thật thảm hại làm sao trong mắt họ, người đã biết điều ta cần, và đã lắc đầu từ chối.”

 

Sau một hồi nói chuyện rất lâu, tôi hỏi em liệu những tình cảm chóng vánh dẫu là rất nhanh của em liệu có thật. Em mỉm cười và bảo “yes, but to me you’re like a goldfish.” Dịch nôm na có nghĩa là “có, nhưng đối với em kỉ niệm về anh  chỉ tồn tại trong em như một con cá vàng”. Ôi mà cá vàng thì trí nhớ kém lắm, kỉ niệm ít hay nhiều thì cũng bay đi nhanh như một cơn gió. Tôi không biết mình nên thở phào nhẹ nhõm hay nên buồn rầu vì câu trả lời nhẹ như tơ hồng của em…

 

Con người ta dẫu có già, có bươn trải hay uyên bác đến đâu khi nhìn lại sẽ vẫn mang trong mình một câu hỏi mơ hồ về nhân sinh vướng mắc trong lòng luôn mong sẽ có người trả lời cho mình. Ngày hôm đó, tôi có câu trả lời của mình. Dĩ nhiên, đó chỉ là một trong những câu hỏi quan trọng tôi cần lời giải đáp, cuộc đời luôn bắt ta phải tự hỏi.

 

Tôi biết em chỉ vờ quên, vì khi ngồi trước màn hình máy tính, em vẫn muốn ngắm nhìn đôi mắt tôi, giống như năm nào hai đứa đứng lặng nhìn nhau thật lâu giữa sân trường mà không nói lời nào vậy.

 

******

“Mênh mông quá khoảng trống này ai lấp

Khi âm thanh cũng bất lực như lời”

 

Hôm nọ khi đọc hai câu thơ trên, tôi giật mình nhận ra con người hình như đang phụ thuộc quá nhiều vào ngôn ngữ để hiểu nhau. Cứ tưởng như không có những câu chào sáo rỗng như “dạo này anh khỏe không”, “cảm ơn em anh vẫn khoẻ” thì không ai biết ta sống chết như thế nào? Có lẽ làm như vậy sẽ dễ dàng hơn việc cảm nhận nỗi buồn ở khoé mắt hay những run rẩy ở khoé môi. Tôi tự hỏi con người ta từ khi nào đã bỏ quên sự thấu cảm, một cây angten cũ kĩ của thế kỉ 21 khi tất cả mọi người đều dùng cáp truyền hình. Và đôi khi ta còn tự cho ta cái quyền yêu cầu người khác nói ra suy nghĩ của họ lúc ấy mới gật gù tỏ vẻ thông cảm. Nhưng giao tiếp của con người không đơn thuần là ngôn ngữ, nó là một trường cảm xúc, là một thứ ngôn ngữ mà những người yêu thương thường dùng. Là khi con người lắng nghe nhau, không chỉ bằng lời nói mà bằng những làn sóng, những tín hiệu yếu ớt của cảm xúc, vì đôi khi tình cảm giữa người với người thật quá mênh mông, không thể diễn tả hết bằng lời và khi không có thứ ngữ pháp nào có thể diễn tả nổi, khi thứ ngôn ngữ dùng để biểu đạt tình yêu phản bội chính chúng ta, thứ duy nhất luôn trung thành với ý nghĩa của nó là tình yêu được cảm nhận bằng trái tim. Đó là khi chúng ta hiểu sai, và bị hiểu sai. Chung quy ngôn ngữ cũng là thứ con người tự đặt ra.

 

Tôi chợt nhận ra năm đó khi cả hai đứa tôi nhìn nhau thật lâu trước sân trường,chúng tôi đang sử dụng cây anten cũ kĩ mà nhiều người đã bỏ quên.

 

Ai là nghệ sỹ?

Một buổi chiều đầu tháng một sau khi tan làm ở công ty, tôi hối hả phóng xe đến một quán cà phê lạ hoắc không biết ở đâu (vì chưa từng đến) xa mút chỉ, cách nhà gần 1 giờ đồng hồ, ở quận 10 để gặp một con người cũng lạ hoắc, chưa gặp bao giờ. Quán cà phê bé xíu hai mặt tiền đầu con hẻm nhỏ không quá nổi bật, lẩn mình trong dãy nhà cao thấp nhấp nhô trong lòng Sài Gòn lúc chập choạng về đêm gần gũi lạ kỳ. Ánh đèn vàng từ quầy pha cà phê tạo nên một không khí rất ấm cúng và thân quen trong tiếng ồn ào nhộn nhịp của Sài Gòn, ngỡ như tôi đã biết nơi này từ lâu lắm…

Vác trên vai cây đàn Taylor còn mới cóng định bán, gỡ gạc chút tiền sắm cây đàn cổ điển ưng ý hơn, tôi chào anh và đặt túi đàn xuống ghế kế bên chỗ anh ngồi. Người đàn ông có mái tóc rễ tre dài gợn sóng trải ngược ra phía sau, gương mặt chữ điền đầy đặn với làn da ngăm ngăm do thời tiết khắc nghiệt của Sài Gòn hay vì bươn trải qua những ngày sóng gió cuộc đời làm anh nổi lên một nét rất phóng khoáng phong trần, hay chỉ đơn giản vì anh là nghệ sĩ?

Anh là nghệ sĩ guitar.

“Em ngồi đi”

“Dạ”

“Hồi chiều đáng lẽ anh đi đánh ở quán cà phê gần nhà em, nhưng mà phút cuối người ta hủy, với mấy nay anh cũng bệnh chắc tại mới ra Hà Nội không quen thời tiết ở ngoải…” tay anh quơ quơ miêu tả sự mệt mỏi trong người.

Tôi thấy mắt anh hơi nhíu lại khi nói về vấn đề sức khỏe của mình. Một người đàn ông đậm người khỏe mạnh như anh cũng có lúc đổ bệnh làm tôi vừa ngạc nhiên, vừa hơi giật mình, cảm thấy cuộc đời thật mong manh, sức người quá nhỏ bé…Giọng nói trầm ấm của anh tạo cảm giác thân thiện như tôi đã biết anh từ lâu lắm. Sài Gòn, đi tới đâu cũng thấy quen quen rất thân thuộc đáng yêu. Cảm xúc này làm tôi nhớ đến bài Recuerdos de la Alhambra của một nữ nghệ sĩ guitar nổi tiếng khác, cô có dáng người nhỏ nhắn nhưng tiếng đàn bay bổng nhẹ nhàng của cô vang đi rất xa, đi vào lòng của nhiều người yêu âm nhạc như tôi. Cô là thần tượng, là người thầy lớn của rất nhiều người trong đó có cả tôi, và là người tôi vô cùng kính phục. Nhân vật này thật đặc biệt nên xin được đề cập ở cuối bài. Quay lại chuyện về anh nghệ sĩ mới quen, hỏi ra mới biết anh người gốc Cần Thơ, hèn gì nét chân chất giản dị vẫn còn phảng phất trong những câu nói của anh. Anh hay chơi nhạc nhẹ cho mấy phòng trà vào ban đêm, lớn có, nhỏ có, Sài Gòn có, Cần Thơ cũng có.

Anh chậm chậm mở bao đàn lấy ra cây Talor và nhìn ngắm thật kĩ, rồi những ngón tay anh bắt đầu chậm rãi, lả lướt trên phím đàn, động tác như đang e dè làm quen với một người bạn mới rồi các ngón tay nhanh dần và bắt đầu chạy nhanh hơn nữa. Anh mải miết dạo lên những bài nhạc quen thuộc, những khúc solo do anh tự soạn ra, tôi cũng mải mê thưởng thức. Ly cà phê chưa uống giọt nào nhưng tưởng như đã say…

Nhìn cách anh chạy ngón tôi biết ngay anh là một nghệ sĩ…chưa chuyên. Chuyên hay chưa chuyên là vấn đề luôn gây tranh cãi và mất lòng, nhưng tôi chắc chắn anh là nghệ sĩ, vì anh sống với nghề và tôi biết anh cũng yêu nghề. Như vậy thôi cũng đủ làm nghệ sĩ rồi. Tôi có một cô bạn người Mỹ là họa sĩ từng tâm sự với tôi trong lúc ngất ngây say cần: “You don’t need a degree to be an artist.” Dịch nôm na là: “Bạn không cần bằng cấp để làm nghệ sĩ” Câu nói tưởng chừng ngớ ngẩn bổng đùa ấy lại văng vẳng bên tai tôi không bao giờ nhỏ lại kể từ đó. Lại lạc đề, xin quay lại với anh nghệ sĩ mới quen và cũng xin được giấu tên anh suốt câu chuyện.

“Anh hồi trước cũng có học qua cổ điển nhưng giờ chủ yếu đánh mô đẹc hòa tấu với sax (saxophone) Lâu ngày mình bỏ bê cổ điển quá thành ra cũng không quen”

“Cây này em mua ở Guitar Center bên Mỹ đó.” Tôi khoe, giọng bộ chắc cú để anh yên tâm.

Anh suýt xoa và mải mê đánh thêm một lúc lâu nữa…

“Lần đầu tiên anh được cầm cây đàn xịn như vậy, trước giờ mấy cây của anh toàn đồ cùi si ba chao hông hà. Ghê thiệt vô Guitar Center mua luôn cây Taylor…”

Tôi tiếp tục thưởng thức tiếng đàn của anh như không thèm để ý đến cái khát khao đơn thuần mà người nghệ sĩ nào cũng có kia.

“Đàn không có pickup” phải chăng âm lượng câu nói giảm đi rất nhiều so với vừa nãy hay vì tiếng xe ngoài đường quá đông, Sài Gòn quá khó sống mà chìm át đi mất ước mong được sở hữu cây đàn xịn của anh.

“Anh định mua cây này để đi làm mà không có pickup…em chạy đường xa quá…nếu giờ anh nói anh không mua em có buồn không?” anh mỉm cười như gượng, mắt vẫn nhìn xuống đàn chứ không hề nhìn lên.

Anh ơi, không, em không buồn vì không bán được. Em buồn vì ở Việt Nam (và có lẽ trên toàn thế giới) đa số những nghệ sĩ chân chính đều như anh, ai cũng có một trái tim và một đam mê thật to nhưng đồng tiền kiếm được thật nhỏ, chả bõ với công sức và thời gian bỏ ra. Anh cứ đánh đi, đánh cho thỏa niềm đam mê, thỏa sự khao khát, đánh đến khi tay không cử động được, tim thôi không đập nữa anh nhe và mọi người lúc ấy sẽ thầm cảm ơn những con người như anh. Thế giới có quá nhiều doanh nhân rồi, ta cần thêm nghệ sĩ!

“Anh cũng muốn được giống em, có một công việc ban ngày, tối về đánh đàn…chứ như anh cả ngày không làm gì, chỉ có hoạt động chủ yếu buổi tối thôi à”, anh ngẩng lên mỉm cười nhìn tôi với đôi mặt đượm buồn, ánh đèn đường ban đêm chiếu vào đôi mắt ướt át lúc nào cũng như sắp khóc của anh làm tôi cũng như tan chảy theo dòng nước chực chờ tuôn ra từ khóe mắt anh. Tôi mỉm cười khách sáo không biết làm gì, đưa ly cà phê lên uống nốt, thấy trọng họng nhặn đắng. Không phải lần đầu tôi nghe được tâm sự kiểu như vậy từ một nghệ sĩ.

Tôi nhìn anh, ước gì tôi có đủ dũng cảm để sống với đam mê như anh. Anh nhìn tôi, ước gì anh có được thân phận của tôi bây giờ. Ly cà phê tan đá uống vội nay đã cạn, tôi say ngất ngây trong câu nói của anh và tự thả mình vào suy nghĩ vẩn vơ, tự hỏi mình đang làm gì với cuộc đời, tự thầm cảm ơn ly cà phê của anh.

Văng vẳng câu nói vọng lại lúc này của anh bên tai “…nếu giờ anh nói anh không mua thì em có buồn không?”

Không, em rất vui. Rất vui vì được gặp anh.

Anh buông đàn xuống và bắt đầu huyên thuyên trò chuyện cùng tôi. Anh mở lòng tới đâu, tôi mở lòng tới đó như  thể xem xem ai có trái tim rộng hơn vậy. Anh kể chuyện hồi học trong nhạc viện, về mối tình dang dở đã lâu, về người con gái anh yêu lúc còn trẻ. Tất cả phơi bày ra cho một người xa lạ phán xét. Anh ơi tôi phục anh quá! Chầu cà phê này tôi nợ anh rồi không biết có dịp nào để trả không. Uống cà phê thôi mà cũng say vậy sao?

Đến phiên tôi tâm sự, tôi kể anh nghe về quán cà phê ưa thích tôi hay ngồi mỗi lúc muốn trốn đời hay cần một mình để suy nghĩ.

“Anh biết quán Người Sài Gòn không?”

“Ah biết” mắt anh hơi sáng lên, câu trả lời ngắn gọn như nối kết hai số phận thật khác biệt lại với nhau.

“Quán đó chuyên chơi nhạc Vàng…Ngô Thụy Miên, Trịnh Công Sơn…”

“Uh! Đúng rồi, quán đó thì nổi tiếng về nhạc vàng, cũng mạnh về chính trị nữa.Em thích nhạc đó hả? Anh cũng thích thể loại nhạc nhẹ vậy.”

“Dạ, em hay ngồi quán đó đó!”

“Đúng là chất Mỹ, ăn mặc cũng còn giống Mỹ lắm”

Tôi mỉm cười khách sáo không biết nói gì thêm…

Chẳng mấy chốc một tiếng đồng hồ trôi qua tôi giật mình chào tạm biệt anh ra về. Cả hai vội vàng đứng dậy như quên rằng Sài Gòn vốn tâp nập rộn ràng chứ không yên ả nhẹ nhàng như cuộc nói chuyện vừa rồi.

Lái xe chậm rãi dọc bờ song trên đường về nhà, đầu óc vẫn miên man nghĩ về cuộc nói chuyện lúc nãy, về nhận xét “ăn mặc cũng còn giống Mỹ lắm” của anh nghệ sỹ mới quen. Nó làm tôi nhớ đến người thầy, nữ nghệ sĩ guitar nổi tiếng mà tôi nhắc đến ở đầu bài. Tôi nhớ có lần trong cuộc tâm sự 2 phút vắn tắt trước khi khảo bài, cô nói với tôi: “cô ra ngoài đường ít ai biết cô là ai lắm.” Câu nói chỉ có vậy mà chạm đến đáy lòng sâu thẳm của tôi. Tôi tự nghĩ đùa trong bụng chứ không dám nói ra: “ ây chà, vậy là cô giống em rồi, em ở nhà hay ra đường cũng không ai biết em là ai…”

Đùa vui là thế, nguyên nhân khiến tôi thật sự xúc động khi nghe cô nói thật ra chính là ý nghĩa vô ngả, rộng lượng và cao thượng trong câu nói của cô.” Phải chăng người nghệ sĩ nào cũng sống với trái tim rộng lượng đến thế? Phải chăng trong vô sô tác phẩm bay bổng cao chót vót, phải chăng giữa thân hình nhỏ nhắn của cô trong màn ảnh nhỏ hay đám đông với tất cả các ánh hào quang danh vọng, cô chỉ chọn là một nốt nhạc trầm, là một người thầy giỏi, một người mẹ tốt mà không màng gì khác?

Có người nói tác phẩm của cô bị copy đăng lại, vi phạm bản quyền, cô chỉ bình thản đáp “nếu âm nhạc mang lại được niềm vui cho mọi người thì thôi kệ đi có sao đâu” Cô ơi, em phục cô sát đất. Cảm ơn cô vì đã dạy em thật nhiều! Muốn làm nghệ sĩ giỏi trước hết phải làm người tốt và trải nghiệm thật nhiều về cuộc đời…

Những lúc ở lớp học, tôi nhìn cô nhắm mắt say sưa reo dây. Tôi tự hỏi người phụ nữ này đã trải qua những gì để tiếng đàn được như vậy? Cảm giác vừa xa lạ vừa thân quen trong tính cách của cô gợi lên sự tò mò cho những người lần đầu tiếp xúc, hoặc ít nhất là với tôi. Thoạt nhìn tưởng như cô không phải mẫu người ưa nói, thân thiện, nhưng nụ cười thật tươi với đôi mắt vô tư nhắm tít khi trò chuyện với học trò luôn nói điều ngược lại. Tiếng đàn của cô cũng thật lạ, có chút gì đó ngược lại so với tính cách con người mà tôi ấn tượng lần đầu gặp mặt, rất nhiều tâm sự buồn chồng chất khó nói ẩn trong một ca khúc rất mạnh mẽ vui tươi. Tác phẩm Maria Luisa lúc pha chút đượm buồn, lúc nồng nàn mãnh liệt. Tôi nhìn cô tự hỏi, sau những nụ cười thật tươi chốn đông người, cô khóc với ai? Hỡi người nữ nghệ sĩ kia ơi, liệu 30 năm nữa, tâm hồn tôi, tiếng đàn tôi có đẹp được bằng cô lúc vừa tròn đôi mươi?