Sunset – Snippets #4

“Wow! is this like a favorite spot?” Akari asked, raising her eyebrows and her eyes wide open looking at the city across the river. The financial tower stood proudly behind a melancholy fog. A few couples stood along the bridge all looking towards the city in a distance.

“My favorite spot, yes! But then people kind of steal it”

The afternoon breeze in the very first days of July gently touched on Akari’s wavy hair bang making it quiver. Her hair strands softly flew in the wind and covered a part of her cheek. Under the bridge, the river’s tranquil surface sometimes disrupted by big and little boats creating curvy waves that spread all its way to the river bank.

“We’re still early” I said, looking into the sun which was still high above and hidden by clouds.

“What? Oh the sunset?” Akari asked. The muscles on her face relaxed as she finally figured it out.

“Yes, I wanted to show you the sunset” I said with my eyes still looking at the obstructed sun.

Akari slightly shook her head to make the hairs flip away but the hairs keep covering her face. I stroked her hairs and tucked it behind her ear.

“Nice earrings” I said

“Thank you!” said Akari, briefly looked at me and turned away. The golden hour turned her face red.

Or was it me?

***************

Advertisements

Lỗi của ai?

 

Tôi biết yêu từ rất sớm. Cô bạn gái đầu tiên năm lớp lá rất thích được tôi vuốt má. Nàng có mái tóc tém, răng sữa trắng ngần, hơi thưa. Mối tình đẹp đẽ này kết thúc trong ba ngày. Lí do chia tay rất đơn giản: nàng vửa nhổ hai chiếc răng cửa, tôi không thích vuốt má nàng nữa. Lỗi có lẽ do cả hai. Kỉ niệm không nhiều và tôi cũng chẳng có gì nuối tiếc.

Cô bạn gái thứ hai năm lớp một rất thích ăn cá viên chiên do tôi mua vào giờ ra chơi nhưng đã quyết định không bao giờ nói chuyện với tôi nữa khi tôi hỏi nàng có xài Kotex để thấm nước sôi ở nhà như trên TV quảng cáo không? Lúc nhận ra mình bị “nghỉ chơi” tôi đã buồn rất lâu nhưng không hiểu lí do là gì. Có một chút tiếc nuối cho tình bạn đẹp.

Lỗi do tôi.

Cô bạn gái thứ ba năm lớp bốn thích tôi. Tôi cũng không hiểu vì lí do gì, vì tôi chẳng gì làm gì để nàng thích cả. Gương mặt trái xoan với đôi mắt to tròn đen láy nằm sau lớp kính cận dày cộp. Nàng hay khoác vai và theo tôi ra ngoài mỗi lần tôi xin cô giáo xuống sân uống nước. Đó là lần đầu tiên tôi hiểu được cảm giác “bị cưa” đáng sợ thế nào. Các bạn gái chắc hẳn rất mệt mọi khi lúc nào cũng trong tình trạng “bị cưa.” Tôi như thế một lần đã quá sợ rồi. Xét cho cùng, cũng không thể gọi cô nàng này là bạn gái được vì tôi là nạn nhân. Hoàn toàn không có chút nuối tiếc nào khi bỏ chạy. Nuối tiếc chỉ là 10 năm sau khi tôi phát hiện nàng đã trở thành một thiếu nữ xinh đẹp tuyệt trần.

Không phải lỗi của ai cả.

Cô bạn gái năm lớp 9 là người nước ngoài, tóc tém, làn da bánh mật, đeo mắt kính. Lúc này trình độ tiếng Anh của tôi đã tương đối tốt. Cô nàng thích tôi vì khả năng chơi Hangman khá tốt. Tôi thường hỏi nàng có muốn chụp hình với tôi làm kỉ niệm không. Lần nào nàng cũng mỉm cười gật đầu. Có lần nàng thủ thỉ vào tai tôi “I like your eyes” Đó là vài hôm sau khi nàng và tôi nhìn nhau chằm chằm giữa sân trường cả năm phút mà không ai nói gì. Sau đó mỗi người đi một hướng. Tôi hỏi nàng muốn làm bạn gái tôi không. Thay vì quay sang nhìn tôi trả lời, nàng nhắn tin vào điện thoại (vỏn vẹn một chữ “Yes”) và chủ động chia tay tôi qua email sau một tháng. Nội dung đại loại cũng rất ngắn gọn

“Bố mẹ không ủng hộ. Anh ở xa quá, wifi lại yếu. Em phải đi đây, Kevin đang chờ ở mall” Đến giờ nếu không nhờ những tấm ảnh khi xưa chụp tôi cũng chẳng nhớ nổi mặt nàng.

Lỗi ở định mệnh.

Cô bạn gái năm cuối cấp ba, đặc biết nhất, tóc tém, đậm người, khóc thảm thiết ba ngày khi tôi nói chia tay và có bạn trai mới sau chưa đầy một tuần. Đến giờ tôi cũng không hiểu sao nàng làm được điều đó. Có lẽ nàng vừa khóc thương cho mối tình dang dở vừa lướt các trang web speed dating chăng? Mà dù có thật vậy thì trang web kia làm việc hiệu quả ra phết. Gặp lại tôi nhất định phải hỏi xem trang web đấy tên gì. Nhìn lại mối tình, không có gì hối tiếc. Cảm thấy chút tội lỗi. Tôi là người tập cho nàng hút thuốc. Tháng trước gặp lại nàng để nhận thiệp cưới, nhìn nàng vừa viết thiệp vừa rít điếu thuốc chuyên nghiệp như đầu tàu xe lửa cảm thấy hơi đau lòng. Con người thật lạ, khi yêu học luôn cả những thói xấu của nhau.

 

 

Khách Sạn Hộp Diêm

Akari giật lấy điếu thuốc trong tay tôi làm tàn thuốc đang cháy rớt vươn vãi xuống ngực tôi vẫn còn lấm chấm mồ hôi , bỏng rát. Tôi quay sang nhìn Akari thấy em đang lim dim nhắm mắt tận hưởng điếu ESSE của Nhật một cách ngon lành.

“Sao em nói em bỏ thuốc rồi. Anh chưa bao giờ thấy em hút thuốc kể từ thời đại học?” tôi hỏi

“Cũng giống anh thôi. Sao anh lại hút?” Akari rít một hơi thật dài chậm rãi nhìn tôi trả lời

Câu hỏi bâng quơ của Akari làm tôi suy nghĩ. Tại sao tôi lại hút nhỉ? Đã gần 10 năm nay tôi không hút thuốc nhưng gặp lại Akari tôi lại tiện tay mua một gói và hút như quên mất lí do mình bỏ. Cảm giác như hôm qua tôi cũng hút, hôm trước nữa cũng vậy, và Akari cũng chưa hề rời bỏ tôi. Chính là cảm giác quen thuộc này mà tay tôi không ngừng châm lửa mồi thuốc. Căn phòng tối đen thỉnh thoảng lại loá sáng khi từng que diêm một cháy bùng rồi vụt tắt thành than rớt dưới sàn. Tôi và Akari chung quy cũng chỉ là hai que diêm trốn trong một hộp diêm sang trọng, đang cố tìm nhau trong đêm tối tạm bợ.

“Năm nay em đã 30 rồi nhỉ” tôi thì thầm liếc mắt nhìn Akari, nén tiếng bật cười trêu chọc

“30 thì sao?” Akari hậm hực, không quên đáp trả với cái liếc xéo dài cả cây số

“30 mà vẫn chưa lấy chồng? Sao khi xưa em bảo 25 sẽ lấy chồng?” giọng tôi trầm lại nghiêm túc hơn

“Vì chưa tìm được người giống anh” Akari hếch mũi

“Lần nào ngủ với nhau em cũng nói câu này” tôi thở dài ngán ngẩm

Trong căn phòng áp mái của một khách sạn 5 sao lọt thỏm giữa Tokyo, tôi ôm Akari trong cánh tay, trên người không một mảnh vải. Cả hai thi nhau rít hết nửa bao thuốc. Có lẽ đây cũng là lần đầu tiên sau nhiều năm Akari hút thuốc.  Nhìn Akari trong làn khói mùi bạc hà dày đặc, cảm giác như con người em cũng dịu dàng và hư vô như làn khói, rất hữu hình nhưng chỉ trong phút chốc không chạm đến được nữa— Đêm nay em nằm trong vòng tay tôi, nhưng ngày mai em sẽ bay đi đâu?

Tôi lại thở dài…

 

 

Goodbye Girl – Snippets #3

Humans perhaps is the only species that could die from sadness.

Instead of doing handshake like strangers, I quickly stooped and hug Akari tightly as though I’d never let her go. The moment of which seems to be less than a second felt like forever. I wanted to tell Akari that I will never forget and will miss her very much but somehow the words just refused and betrayed me.

Akari had one 23 kilos luggage and a carry-on handbag. I took the driver’s task and put them in the trunk by myself. The luggage didn’t feel heavy. It felt more like anger and remorse. The last thing went in the back of the cab was her purple umbrella. It was closed. I looked at it and remember the last time I opened it on the balcony. I wished it busted open inside out like my heart right now. Yet it was closed, cold and cruel, so was Akari’s heart.

Akari hopped in the cab and said to me while looking away

“Well, I will see you again” not forgetting to add her sparkling smile

Her big beautiful eyes under the yellow street lights met my glance. My heart sank.

“Like in five years?” I forced a smile

Akari smiled her same smile, but this time, her left dimple is just as deep as the hole in my heart.

“Maybe sooner” Akari smiled, her eyes broke contact trying to hide away the insincerity.

“Ok!” I tortured my face muscles to smile once again before closing the door. My heart shattered as the door slammed.

The cab drove off and disappeared in the distance. Standing alone I felt an empty hole on my chest, tried to remember where I left my heart at? Did I just leave it in the cab a minute ago or did I leave it on the balcony of the coffee shop where we talked about all the things on Earth?

I couldn’t find my words to say goodbye and neither Akari. My heart broke. Akari didn’t do it. Maybe some stranger did really throw it out the balcony. But isn’t Akari now a stranger I used to know?

 

Bà Cô Già

 

Bà cô già rất mến tôi. Mỗi lần thấy tôi, cô đều ngẩng lên nhìn thật tình cảm. Đôi mắt mờ sau bao năm vẫn luôn nhìn tôi thật trìu mến. Tuy không nói lời nào nhưng tôi có thể cảm nhận được từng câu chữ của cô muốn nói: “cậu đấy à, tôi ngồi ở nhà nhớ cậu nhiều lắm, có đem đồ ăn  đến cho tôi không?”

Cô tên là Mon, sống một mình, con cái đã lớn hết và tất cả đều đã tìm được mái ấm cho riêng mình. Cô năm nay 12 tuổi, tính theo tuổi con người chắc cũng đã ngoài 40 nhưng ánh mắt cô vẫn còn tinh nhanh lắm. Đôi mắt cô đôi khi ánh lên một tâm sự buồn và có chút gì đó hoài cổ. Hồi mới nhận cô về, tôi chỉ mới 12 tuổi, cô sà vào lòng tôi như đã biết nhau từ lâu lắm. Ấy vậy mà thấm thoắt đã 12 năm trôi qua, cô bây giờ đã vượt tôi tận 20 tuổi, trở thành một bà cô già chậm chạp.

Sống xa nhà gần 10 năm, trở về tôi vẫn thấy cô ngồi đó cười nhe răng thở hổn hển nhìn tôi như thể tôi chỉ mới đi hôm qua. Nhớ hồi cô còn con gái, cô có rất nhiều người theo đuổi. Các “anh trai” khắp xóm xếp hàng dài từ cổng ra đầu ngõ để được gặp cô. Con đường tình yêu của cô dài và đầy trắc trở là vậy. Tuy có nhiều người theo đuổi, nhưng không ai chịu ở lại. Sau mỗi cuộc tình, mỗi anh để lại cho cô một đàn con. Một lứa. Hai lứa. Ba lứa. Bốn lứa, rồi các anh lần lượt bỏ đi, để cô lại với đàn con nhỏ không cha chạy lon ton, khóc léo nhéo trong nhà.

Rồi một ngày, vào lứa thứ tư, bầy con cô ngoài vườn bị nước mưa nhấn chìm, cả gia đình cô ra đi mãi mãi. Cô tru lên đau đớn, bỏ ăn mấy ngày liền, chỉ nằm ủ rũ một mình, gục đầu xuống sàn bất lực. Thỉnh thoảng cô lại ngẩng lên nhìn tôi, cái nhìn đầy tuyệt vọng…Tôi thương cô lắm nhưng không biết làm gì, chỉ biết nấu cháo cho cô ăn lấy sức, hi vọng cô ở lại với tôi lâu thêm chút nữa…

Sau thảm hoạ bất hạnh với gia đình mình, cô quyết định sẽ ở vậy nuôi con và không yêu thêm ai nữa. Gia đình tôi hoàn toàn đồng ý với quyết định của cô, chúng tôi đưa cô đến bác sỹ thú y để tiến hành phẫu thuật cắt bỏ buồng trứng. Vết thương hồi phục, cô như quên đi nỗi thương tinh thần và thể xác vài tuần trước, lại trở nên yêu đời và đáng yêu như xưa. Cô ăn nhiều hơn, ra ngoài chơi nhiều hơn. Lần đầu cô được sống cho bản thân mình mà quẳng đi gánh nặng về tình yêu và gia đình. Giờ đây cô chỉ sống cho chính mình, người mà cô yêu thuông nhất là tôi và các thành viên khác trong gia đình tôi.

Biết cô hơn chục năm, thỉnh thoảng tôi vẫn không chắc cô có thực sự biết tên mình là Mon không. Có lần tôi gọi tên cô cả chục lần nhưng cô vẫn quay mặt làm ngơ như không phải chuyện của mình, nhưng lại có lần chỉ cần gọi tên một lần cô đã chạy ào đến hôn nhẹ vào tay tôi thật âu yếm như tình nhân. Có lẽ già rồi cô bị lãng tai? Hay tất cả các giống cái trên Trái Đất này, kể cả phụ nữ, đều tự cho mình cái quyền được giận hờn vu vơ, vờ như không nghe khi người yêu gọi tên, theo kiểu “Tôi là người quyết định, chứ không phải anh?”

Tôi cũng không chắc cô có thật sự yêu tôi không hay chỉ đến với tôi vì đồ ăn? Nhưng có lẽ con đường đến với tình yêu nhanh nhất là con đường đi qua bao tử. Điều này được kiểm nghiệm và chứng minh trên con người và rất đúng. Không phải vô cớ mà các bạn nam mua thật nhiều bánh kẹo và dẫn các bạn nữ đi ăn hàng đâu. Nghĩ vậy nên tôi chẳng còn quan tâm đến lý do cô phớt lờ tôi nữa. Chỉ cần biết, ngày nào tôi còn đồ ăn, cô sẽ còn yêu tôi. Và như vậy đối với tôi là quá đủ.

The Club Accident – Snippets #2

 

I lost myself to the crazy beats in the club. Under the flashing lights of dance music, Jenny face became blurry. I pulled her to me and hugged. I wished Akari was here. Jenny’s perfume slowly moved to all over my shirt. Jenny was a Vietnamese American who could only say short sentences in Vietnamese. Her Vietnamese accent is off sometimes. I thought that was cute.

“Anh uống nữa đi, em muốn xem anh nhảy”, said Jenny with her slur accent

Although Jenny was quite a few years older than me but her make up and club lights made we look like a couple. I looked at Jenny smiling, lifted my glass of Grey Goose, and drank, intending to earase all the thoughts about Akari with a bottle of vodka.

As the night got later and the music got louder, I immersed myself in the crazy twirling images of Jenny and strangers of the club. Jenny hugged me, fell into my arms and whispered:

“Em mệt rồi, anh đưa em về nhà đi!” Jenny said with her eyes half closed.

We hopped in a cab. The taxi drove by the familiar yellow streets lights and tree lines. I saw myself standing in the corner like a lost puppy just hours ago gazing after Akari as her cab made a turned to nowhere. I looked at Jenny and wished the woman collapsing on my arms right now was Akari.

 

 

Kiss – Snippets #1

“I feel like I could have a Tiramisu.” I asked

“Yes, I love Tiramisu, but first I want to try bánh mì!”[1] Akari answered with her eyes brightened

“Great, it’s right around the corner. Let’s go” I turned to Akari with excitement wanting to hold her hands and run but suddenly recalled that weak effort from Akari’s hand the other night in the movie theater so I stopped. We climed up the sixth floor of an old apartment building where there is full of coffee shops, restaurants and clothing stores inside.

“So many coffee shops in here. Are you sure this place has Tiramisu?” I asked, unsure

“Yeah! I remember”

We stepped in the coffe shop. The banner outside wrote: “Welcome to Sài Gòn ơi!” What a beautiful sentimental name. I looked at Akari, secretly wanted to call her “Akari ơi” [2]and wished she’d understand and turned to me and smile with all the warmth she has.

Reality, however, has its own story. As we were waiting in line, I saw a longer line that’s probably going to take a lifetime to get through. It’s the line that draws the cultural difference and limitations between Akari and me. What do I have to do to get over that wall and be a step closer to Akari?  Akari couldn’t care less about what name of the store meant or why was it named that way.

“Next!” the powerful voice of the cashier snapped me back to reality.

Akari wanted smoothies since the store ran out of Tiramisu. I just wanted orange juice. The cashier took orders and gave me a wooden heart that wrote my name in white chalk so that the waiter’d know where to bring the drinks. I gave my heart to Akari and we went to the table by the balcony that has a wonderful view down to the street.

“ Do you think my heart would break if I throw it down?” I looked down outside the balcony

“Of course, it’ll break what do you think. Do you know that if a coin is dropped from a building it could kill a person?”

“What? Really? That’s really hard to believe!”

“Yeah, I know. Because the speed and the height that makes it so dangerous” Akari answered with her hand doing the motion of the coin dropping before me. I looked at her lips and wondered what it tastes like.

Akari took out a small bottle from her handbag and apply the liquid onto her ankle.

“What’s that? Mosquitos?” I asked

“Yeah”, Akari crossed her left leg exposing her glorious plain ankle, and put more repellents on it. Her one-word reply was enough to show how irritating the bites made her. Goddamn mosquitos. I hate them for biting Akari’s leg. My hands were twitching as I resisted the temptation to give her a hand, to wind her ankle, to feel how soft it is and to tell her that her unadorned ankle is the most intriguing, sexiest thing I’ve ever seen.

“My ex-girl friend just got married a few days ago. I should’ve asked you to come to the wedding and make a scene there. I’m going to punch the husband and you’re going to slap the wife and then we’ll hold hands and run into the sunset.”

“Gosh, what kind of imagination is that?” Akari raised her voice and giggled.

“What? It’d be fun. I promise. But too bad, I wasn’t invited.”

Akari broke into laughter. “Yep, I can totally see that coming.” said Akari

“What age do you want to get married?” I asked.

“Maybe 25. I want to travel and enjoy before I had to deal with all that” smiled Akari. I noticed a dimple on the left side of her lips. “What about you?”

“Maybe 30, 35.” I said

“Wow, so late?”

“That’s late? Well I want to focus on my job first cuz I wanna be rich”

“You want a boy or a girl?” I continued.

“Either one. Well, actually, a girl, cuz I wanna do her hairs.” Akari look into the distance and smile subtly. I saw a picture of a house with kids somewhere in the peaceful suburb near a small park and a river in her black beautiful eyes. I wondered if my eyeglasses would make it hard to kiss her as though there aren’t enough things to prevent me and Akari to be together already.

“I don’t think my heart would break, though. It is not that easy to break.”, I said with my hands holding the wooden heart.

“Are you really going to throw it down?” Akari moved her gaze to me with an innocent voice as if she really believes that’s going to happen.

“Well, I gave it to you, and you don’t seem to want to keep it, so there’s no point of having it back. I ripped it out for you, can’t put it back in.” I answered and caught her shy glance at me. Akari quickly looked away. We kept silence and both looked to the distance where the sun was setting behind the buildings.

“Do people in Japan kiss and hold hands on the street?[3]” I asked, breaking the silence

“No, that’d be weird” said Akari

“It’s ok to hold hands here in Vietnam, let’s hold hands” I said

“No! people are looking at us!” Akari face turned red and I was unsure whether that’s her makeup or blood rushed to Akari’s face but I was so sure Akari had never been adorable as she was at this moment.  I wrapped my arm behind Akari to grab the purple umbrella next to her on the other side and opened it.

“How about now? No one can see us ” I teased.

I continued: “You know what Akari, I tried to not stare at you and control my heart whenever I’m with you so that I’m not out of breath and look like a desperate dude, but seeing you right now, I think I’m going to surrender. Maybe I really am a desperate one.” Akari looked at me, eyes goggled. Not waiting for Akari’s reply, I pulled her closer to me, took her arm and put it on my shoulder.

Akari lips didn’t taste like chocolate. It tasted like a mixture of smoothies and a six foot long bánh mì. Weird combination but I liked it. The eyeglasses did make it a little harder to kiss but she helped.

***********

 

 

 

 

[1] Bánh mì is a type of Vietnamese sandwich very popular in Vietnam.

[2] In Vietnamese, in order to call someone by their name, the word “ơi” is added after the name of that person. This way of calling a person’s name is formal, friendly and sentimental.

[3] Public display of affection is considered impolite and not encouraged in most countries in Asia